VĂN THƠ > VĂN THƠ HỌ VƯƠNG
Bản in
Thơ Thạch Quỳ
Tin đăng ngày:23/2/2013 - Xem:5636

Đất Đô Lương
 
Vải mật Thanh Lưu chín mọng đầu cành
Đồng Vân Tràng lưu luyến gió màu xanh
Con chìa vôi chờn vờn trên bãi cỏ
Con tu hú gọi trời trưa nắng đổ
Dòng sông dài bóng phượng vút trôi nhanh
 
Vực Cóc đây: thăm thẳm một hang trời
Bè nứa chui vào, ngỡ đi về xứ khác
Nhớ lúa, ba-ra mỉm miệng cười
Sáng lóa trăm ngàn thác bạc
 
Đào đất lên, nơi nào cũng đỏ
Đập đá ra, có ánh lửa ngời
Mạch đất ấy biết xanh từ ngọn cỏ
Nắng tuôn vàng sân lúa ai phơi
 
Gái Đô Lương đảm đương cánh đồng năm tấn
Quần xắn cao ngang gối dục trâu cày,
Ghẹo khách qua đường mượn câu hát dặm
Che nón cười, khuôn mặt đỏ như say…
 
Chớ thấy hố bom thù đào ngang đường phố rộng
Mà vội vàng e ngại bước chân đi
Có hề chi! ba ra tung bọt trắng
Lúa cứ tươi, rặng vải cứ xanh rì
 
Xin hãy nghe từ trong lòng đất đỏ
Tiếng súng rền, tiếng nước dội mênh mông
Xin hãy trông: xác máy bay thù cháy dầm trên cỏ
Gái sông Lường chĩa súng bắt phi công
 
Trên đất ấy những anh hùng gặp mặt,
Bên chiến hào quả vải ném cho nhau…
 
Qua đền Công ghi chuyện cũ   
 
Những mảnh nắng trắng như lông ngỗng
rơi đầy dưới lối phi lao
chợt nghe chân cọ vào cát bỏng
quay nhìn ngỡ lối Mỹ Châu .

An Dương Vương thuở ấy cũng quay đầu
và đã thấy góc thành lửa cháy
và đã thấy sau chân ngựa chạy
lông  ngỗng rơi – lông ngỗng trắng bên đường ...
 
Dưới tảng đá này người đã ghìm cương
và nhận thấy móng rùa thật , giả
( màu lông ngỗng ngây thơ trong trắng quá
nên  máu người phải đổ Mỵ Châu ơi ! )

Lưỡi gươm ròng ròng máu tươi
nước mắt ướt đầm yên ngựa
chỉ có đất với người và cỏ
hiểu đường đi của giọt máu người …

Trọng _ Thuỷ tìm cho trên lối máu rơi ? 

Ở đền Công con nghê đá không cười
màu ngói đỏ như màu của máu
con  trai ngọc ôm khối hồng đau đáu
nghìn năm rồi nước mắt rửa không tan .

Dưới rừng  thông  xanh biếc của thời gian
trưa  nay nắng , tôi về thăm dấu cũ
vệt máu ngỡ khô rồi trên kiếm gỗ
bỗng sáng lên như nói một điều chi …

Gạch vụn Thành Vinh
 
Có thành phố nào như thành phố này không
Chưa thấy nhà cao đã chói lọi sắc hồng
Đã thấy sắc hồng cười trong gạch vụn?
 
Dép cao su đặt lên cát lún
Ta đi kháng chiến mười năm ròng
Gửi lại đường Trần Phú, đường Quang Trung
Gạch và gạch ( Mười năm sau gạch nhé!)
Từ nóc nhà cao
Từ con đường bé
Thà làm gạch vụn để chờ nhau
Quyết không chung trời đất với quân thù!
 
Em nhỏ ném thia lia trên bến cửa tiền
Thấy bộ đội hành quân, cười, chạy lại
Ấy là Vinh. Một chiều nắng trải
Ta trở về tìm lại phố ta xưa
Gạch vụn ùa nhau ôm lấy cột cờ
 
Tây còn đây, thì ở Vinh còn gạch vụn
Hết  Tây rồi, gạch vụn hóa nhà cao
Lòng núi Quyết khoanh ôm nhà máy điện
Đường đi vào thư viện vút phi lao
 
Ta lớn rồi đâu phải buổi thơ ngây
Khẽ gạch tròn đánh đáo dưới hàng cây
Tặc lưỡi tiếc hoài từng viên gạch đổ,
Nhìn phố, nhìn sông, gạch vụn chất đầy
 
Nay những nóc nhà cao bom cày, đạn nổ,
Bình tĩnh nhìn lên sắc mặt anh hùng
Ta muốn dang tay ôm tròn bốn phố
Từ Cửa Tiền, Bến Thủy đến Vinh Hưng
 
Quả bom Mỹ đầu tiên cắm vào thân hình miền Bắc
Là ở Vinh – Gạch vụn đến công trường
Ôi!gạch vụn xôn xao trèo lên gác
Những bậc thềm đại học, mái nhà thương…
 
Chúng đến phá thì ta đánh chúng.
Trời ngoại ô nòng pháo chĩa vào trong
Nứt mặt nhựa theo đường phố rộng
Chiến hào nhô trăm mũi súng trường
 
Trên cát lún ta đi về bè bạn
Đồng chí thân yêu quen biết tự bao giờ
Bụng khép chặt dây da cài bao đạn
Chân trèo lên gạch vụn, bước, ngâm thơ.
 
Nay những nóc nhà xanh nhở nhăm vết đạn
Qua vết đạn thù ta thấy khoảng trời cao
Dù mười năm, hai mươi năm…
Dù thành phố ta hóa thành gạch vụn
Gạch vụn về đây đắp lại chiến hào.
 
Như sắc mặt anh hùng bừng lên sắc đỏ
Sáng ngời lên Gian – khổ - chiến – công,
Thành phố anh hùng cười trong gạch đổ
Gạch xôn xao cựa quậy những sắc hồng…
 
Có thành phố nào như thành phố này không?
 
18-2-1966

 
Hóng gió trên cánh đồng làng
 
Gò đất cong, ngả dép tạm ngồi
Bên mép lúa, khỏa chân vào trong sóng
Của im lặng bốn bề là cao rộng
Rất mịn màng, gió lúa thấm qua tôi.
 
Tết giêng hai, gié lúa bận sinh sôi
Rễ lúa bám bùn sâu âm ỉ hút
Trong đất thẳm, ngày và đêm chăm chút
Từ vô sinh xòe dậy bản sắc non tươi
 
Nước trong veo con cá quả no mồi
Lươn đủng đỉnh chào thăm từng gốc lúa
Con cá ngửi vết chân bùn bỡ ngỡ
Nỗi mắt tròn, ngơ ngác nhận ra tôi.
 
Vòi bơm rung thở trắng khói mù vôi
Lúa cứ ùn lên, cây lúa sôi
Quẫy nên sóng là bàn chân con gái
Đạp lên guồng tre nước của quê tôi.
 
Nghe âm thầm tiếng nước thấm đất nâu
Rễ lúa ẩm xuyên bùn xòe giá trắng
Ôi! Cái sự nẩy sinh vô cùng im lặng
Cái cần cù trong đất của loài cây
 
Bùn nước nghìn năm hòa trộn cùng lân, đạm hôm nay
Cho ta đủ niềm tien vào cây lúa
Nghe chăng anh? Cái im lặng lò thúc mầm đang ủ
Một nền xanh nông nghiệp của tương lai.
 
3-1973

 
Dòng họ Vương (Thủy Nguyên - Hải Phòng)
Lịch Âm Dương
Văn hóa Cà phê
Hỗ trợ trực tuyến

Vương Hoàn - 0383.84.47.47
Today: 9
All counter: 2,638,578
 
  Trang chủ | Họ Vương l Tin tức l Quỹ công đức l Họ Vương với đất nước l Văn thơ l Phong tục Việt Nam l Liên hệ
 

GIA PHẢ DÒNG HỌ VƯƠNG
Liên hệ: Ông Vương Đình Hoàn
Hưng Hòa - Tp Vinh - Nghệ an - Điện thoại: 0987516868
Website: www.giaphahovuong.com
Email: vuonghoan@vuonghoanduc.com

World Cup 2018